+ Trả lời bài viết
Trang 1/5 1 2 3 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 43
  1. #1
    Avatar của trungbk_512
    trungbk_512 đang ẩn Pen III
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Bài gửi
    136
    Đã được cảm ơn
    121 lần

    Mặc định Report NTTV đợt 23 -Hà Giang ký sự ...


    Hà Nội những ngày giá,tháng rét.Cái màu xam xám,bàng bạc của bầu trời chỉ làm ánh nhìn trở nên thăm thẳm,nhưng trái tim,và bầu nhiệt huyết của những con người,những anh chị em trong đoàn Những trái tim Việt vẫn sục sôi,hứng khởi.Vì 1 chuyến đi,vì 1 chặng đường…mà trong cuộc đời không phải ai cũng có cơ hội tới lần thứ 2.


    15h15p (số đẹp gớm) …ngày 17/2/2012:tôi có mặt ở 141 phố Vọng để chờ tới giờ khởi hành.Mãi 18h mới xuất phát cơ,nhưng tôi đến sớm lắm.Thậm chí hy sinh 1 buổi học chiều hôm ấy nữa.Rõ ràng tôi là người đến sớm nhất đoàn còn gì,nhưng mà đừng khen tôi nhiệt tình nhé.Vì tối hôm trước sang chùa Bồ Đề với bọn trẻ về muôn quá,sáng hôm sau lại đi học sớm nên tôi mệt rã rời.Đến sớm,leo lên tầng 3,chỗ phòng anh Hiệu ngủ 1 giấc ngon lành,lấy sức mà đi… J

    16h30…tôi ngủ dậy.Gớm mà nó ngủ ngon.Ngủ tít hết cả mít.Nhiều lúc tôi thấy mình cũng dễ nuôi thật đấy.Ăn dễ,ngủ dễ….thảo nào mà ai cũng khen béo baby.Tôi lững thững sang quán trà bên kia đường làm 1 cốc nóng,ấm…hít hít,ngửi ngửi.Đang thấy phê phê,mới kịp uống có nửa cốc thì bên kia đường,anh Thắng gọi ầm lên:”Trung ơi…” tôi méo mặt ngay tức khắc.Hóa ra là đến giờ thu xếp đồ đạc rồi.Và hóa ra,béo khỏe béo đẹp cũng có cái tội…cái tội ấy là tội:”bốc vác giỏi”…



    17h…sau khi tôi vừa hì hục “làm đẹp”,”trang điểm” cho 2 tấm baner của hội thì ô-tô cũng vừa đến.Hai bác tài cười toe toét,hỏi chuyện tôi như thật.Cứ như thể đã quen từ lâu lắm rồi ấy.1 bác trông đã biết là vui tính,hài hài.1 bác thì hiển,cứ tủm tỉm cười…(hoặc cũng có thể bác ấy giả vờ hiền-mà theo như ngôn ngữ ngữ teen bây giờ gọi là:”giả nai”) :D

    17h15:mọi người bắt đầu rục rịch tới.Anh Ngọc ngốc nghếch(cái tên tôi mới nghĩ ra) vác xôi,gà tới…mấy món này ra do bà Đào…ak quên,chị Đào chuẩn bị mất mấy hôm liền cơ đấy.Đang cồn cào ruột gan mà ngửi thấy mùi gà thơm nức,tôi thèm lắm.Lại bị anh Thắng xui dại:”kể ra bây giờ lấy gà ra ăn thì sướng lắm”…tôi thấy bứt rứt dã man.Nhưng cũng kìm chế được lòng mình…để mà lăng xăng bưng bê vs mọi ng.

    17h30:đông vui lắm rồi.Hehe,có bác gì tên là Lopez,tay nhiếp ảnh có số má trong hội đã tới.Nhìn thấy bác ấy tôi cứ tủm tỉm cười.Tôi lại nghĩ tới Jenifer Lopez,vừa rồi được trao giải Grammy cho cái bản nhạc sàn,nhảy bốc lửa…rồi tôi tưởng tượng bác Lopez của hội mình trong trạng thái bốc lửa kia…tôi sướng tít cả mắt.
    17h45:đồ đã lên xe đâu vào đấy.Thành viên đã nhộn nhạo cả góc phố.Ai đi qua cũng ngó nghiêng,nhìn ngắm 1 tẹo.Kể cũng oai.Bác Honhun hí hửng đi con tay ga khủng tới,làm quả tủi to đùng với 2 chai rượu vật vã,bao nhiêu bánh trái,đồ ăn.Chả biết bác nhìn ai mà đang cười toe toét thì mặt đột nhiên méo xệch,xe máy nghiêng ngả…suýt ngã.Kể cũng khổ,có tuổi rồi mà cứ thích đua cười với thanh niên cơ.
    18h:sau 1 hồi sắp xếp.2 xe chuyển bánh.Tôi lẩm bẩm mãi.Khổ,thân trai dặm trường,đi xa xôi.Thế mà “bị” nhường cho suất nằm.Nhưng mà nằm với mấy bì gạo L Vâng.Đúng là chả biết tiếc người đẹp gì cả.
    20h30p:xe dừng nghỉ chân.Một quán cơm nhỏ ven đường.Mấy ngưởi khách tò mò ra xem,hỏi han.Tôi hứng lắm.Đứng rất oai,giải thích,mô tả cho các vị kia hiểu.May sao cơn sung sướng này đã xua tan nỗi ấm ức nằm với mấy bị gạo của tôi….

    Xe lại đi,lại đi…Đi xuyên màn đêm.Chúng tôi nằm thiêm thiếp trong giấc ngủ,chỉ kịp nghe ì ùng,ì ùng của gió,sương…bạt qua cửa kính.Phục hai bác tài xế,khỏe thật.Mặc áo cộc tay,nghe nhạc Anh Thơ cả đêm…đi mải miết….Tôi cũng ngủ…Và đến khi nghe râm ran tiếng người,xì xồ,nhí nhố thì tôi dụi mắt.Cám giác đầu tiên là cái lạnh xộc vào mũi,và da thịt.Khẽ cựa mình khéo sát áo khoác vào người,tôi nhỏm dậy nhìn ra ngoài. 2h30p ngày 18/2 rồi.Đang ở thành phố Hà Giang.Một lỗi nho nhỏ trong quá trình chuẩn bị làm anh em chạy lòng vòng tìm chỗ nghỉ ngơi.Cũng chỉ 20p thôi…20p đi dạo quanh thành phố lạnh buốt vào đêm.Liệu mấy người có được cảm xúc ấy.


    "tôi" đang nhai bánh mỳ

    2h56p:tôi đã yên vị trong phòng của mình với ông anh.Tiếng là yên vị,nhưng kể ra cũng không yên tâm lắm.Ông ấy tên Quang.Nick là Quang dê.Mà khổ nỗi ông bà chả bảo:”cái tên nói lên tất cả”…thân trai dặm trường,đêm hôm khuya khoắt,đứng giữa hai dòng nước,biết ngã nào đục,biết ngả nào trong.Ngủ cùng phòng,và dù có không chung giường đi chăng nữa,tôi vẫn thấy ‘băn khoăn”…Nhưng mà lực bất tòng tâm,sợ mấy thì sợ,nhưng buồn ngủ nên lăn quay ra lúc nào không biết…2 anh em ngủ như 2 con nhợn con vậy…

    6h15p..18/2:đang mơ mơ màng màng,nghe văng vẳng cái chất giọng không lẫn vào đâu được của anh Ngọc Ngốc Ngếch:”6h15 rồi dậy đi….”…hức.chả biết ma xui quỷ khiến thế nào,tôi ngồi bật dậy,đầu trùm chăn,hét toáng lên:”6h15 rồi…”…chả thấy ai nói gì…tôi lại lù lù nằm xuống…lại ngủ.Tới 6h30p…không thể chịu được nữa rồi.Cái ông Ngọc kia cứ như chim kêu vượn hú ngoài của,hót ríu rít,tíu tít.Tôi chả ngủ được nữa.Hậm hực ngồi dậy cho tỉnh táo.Ông ấy gõ cửa:”dậy đi,dậy đi…”…mãi lúc này mới thấy ông Quang dê động đậy,cựa quậy.Và cuối cùng cũng phải dậy thật.2 anh em đang oanh răng rửa mặt thì nghe giọng bà Đào ngoài cửa:”anh Ngọc ơi,tí nữa anh gọi phòng bên này xuống nhé”-“thì em gọi luôn đi”…Vâng.Cửa phòng mở thênh thang ra đẫy,mà bà Đào ko dám thò đầu vào,chỉ dám khe khẽ gọi:”Trung ơi…Trung ơi…”.Tôi buồn cười quá chưa nói được gì thì bà ấy chuyển giọng:”chị Quang ơi…ak nhầm,anh Quang ơi….”…Rõ khổ.Chúng tôi đàn ông con giai,một đời thanh bạch,chả hiểu bà ấy nghĩ gì mà tự dưng có vẻ “tế nhị”…
    Bước ra cửa.Hít một hơi dài vào mũi,cái cảm giác thanh thản yên bình xộc vào trong cơ thể.Bao nhiêu phiền muộn-nếu có-cũng tan biết hết.Đeo cặp kính vào,tôi tròn xoe mắt nhìn.Khu nghỉ ngơi của đoàn chúng tôi nằm ngay cạnh ngọn núi.Sương sớm chờn vờn,vắt qua đỉnh núi.Hệt như tấm khăn voan mỏng vậy.Tôi mỉm cười.Có lẽ núi cũng lạnh.Sương gió nơi này làm cho núi lạnh,rồi cũng chuộc lỗi,ôm ấp,đền đáp lại…





    7h hơn…xe lại đi.Chẳng biết đi đâu nữa.Tôi không chăm chú nhìn biển đường.Chỉ chăm chú ngắm nhìn cảnh vật biến đổi trong mắt mình.Xe chúng tôi băng núi đấy.Ngồi trên xe,bay qua những cung đường mà theo tôi là hùng vĩ-tôi thấy phục những con người đã làm nên điều kì diệu này.Nhờ có những cung đường như thế,dười xuôi chạy lên,ở trên chạy xuống.Người Kinh có lối tìm về văn hóa truyền thống,đồng bào dân tộc tìm đến với cuộc sống hiện đại và văn mình hơn…Tôi phục cả những con người mang điện về bản.Ai đó ngắm nhìn những cột điện cao thế hiên ngang,dọc khắp núi rừng mới hiểu được sức mạnh phi thường của con người…
    Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm….




    Rồi lại nghe bài nhạc của bác tài:”núi cao chi lắm núi ơi,núi cao che khuất mặt trời,núi cao che khuất cả người tôi yêu…”
    Cao thật mà.Cao lắm.Quanh co…Thăm thẳm.Xe chạy ban sớm.Khi thì đùa cợt xông thẳng vào màn sương.mà đùa cợt với nguy hiểm.Khi thì hứng khởi băng qua nơi trong trẻo,vắng lặng.Tôi chẳng nói gì cả.Tay lăm lăm cái máy ảnh du lịch,mắt chăm chăm nhìn,bụng chăm chăm suýt xoa.Những khung cảnh lạ thường cứ vậy chạy qua,đều đều như một thước phim quay chậm.Nó chỉ kịp để cho người ta cảm giác tuyệt vời,nhưng chẳng kịp đọng lại gì.Chỉ phảng phất vu vơ một vì hình ảnh…Và có như thế người ta mới luyến lưu lâu dài…Cảnh thì chẳng cần miêu tả nữa.Hãy để cho những bức ảnh,những nhiếp ảnh gia thay lời muốn nói…













    Buổi trưa…Đoàn lại nghỉ ngơi…lại lên đường…có vẻ như ai cũng qua loa cho xong bữa.Vì mục đích chính vẫn chưa tới,công việc vẫn dang dở…

    Lên xe chưa được bao lâu,xe tôi dừng lại.Có 3 chị em dân tộc Mông đi dọc đường.Đứa chị lớn nhất,bế một đứa bé tầm 1 tuổi.Đứa chị đen nhẻm.Cái cảnh tượng thật đáng thương.Chân nó bé bằng cái tăm,run lẩy bấy.Cái thứ nó mặc trên người gọi là váy...nhưng thật ra đã tả tơi,và có cũng như không.Thành ra đôi bàn chân tí tị kia cứ mặc cho gió hành hạ,rồi run lẩy bẩy từng hồi.Chúng tôi cuống cuồng,người thì tìm bánh kẹo,đồ ăn.Tôi và một chị mở bì tìm quần áo.Tôi tìm được một cái áo len vừa vừa,và một cái quần dài.Luống cuống mặc cho nó.Tôi nghiệp cái thân hình bé nhỏ ấy.Nó chỉ biết run rẩy đón nhận những thứ mà người ta gửi gắm.3 chị em rồi cũng có thêm manh áo để mặc.3 cặp mắt ngây dại chẳng biết nói gì...mà chúng tôi cũng chẳng cần phải nói gì hết.Chỉ thấy nặng trĩu cả lòng...



    Rồi xe lại đi..

    Tôi lại ngủ.Căng cơ bụng,trùng cơ mắt mà.Chỉ biết cái lúc đang vào cơn ngủ ngon nhất,thì nghe xì xồ,rồi hì hục…rồi có người kêu ầm lên:”Xuống xe,xuống xe…đẩy xe”…Chẳng kịp đeo kính nữa,lồm cồm nhổm dậy chạy ra khỏi xe.Gớm mà nó lạnh.Lại mưa nữa chứ.hjc…chả có cái khổ nào bằng cái khổ đang ngủ lại bị dựng dậy đẩy xe.Cảnh tượng cũng đáng sợ lắm.Cái xe chúng tôi ngồi chở nhiều gạo quá,gầm xe lại thấp.Không tài nào leo lên dốc được.Đá nhiều hơn đất.Lại mưa bụi từ những làn sương rét căm căm.Đội ngũ thanh niên xắn tay áo,chèn đá,đẩy xe.Khổ thân con xe.Nó xoay tít bánh sau,rặn hết hơi,nhả hết khói mới nhích lên được.



    Anh em thấy nó lên được rồi,yên chí bỏ tay.Ai ngờ em nó không chịu đươc nhiệt,lại từ từ trôi lại…Ai nấy giật mình thò tay vào mà chống….Em nó mới qua được cửa ải đầu tiên…











    Lúc ấy chỉ biết hết sức mà làm.Chứ khi nhìn lại thì hãi kinh khủng.Đường gì mà toàn sống trâu,sống bò.Trơn tuồn tuột.Một bên là vực,một bên vách đá.Cũng may đi làm từ thiện,phước lớn nên không lo.Ông thần Núi,thần Đá ông ấy trêu đùa tí tẹo…Ak mà không,ông ấy trêu thêm mấy tí nữa cơ.Cực lắm.Vừa đẩy xe xong.Phát hiện ra hai bàn tay tê dại.Cứng đơ.Rét quá mà….lại bẩn nữa chứ.Bẩn thì phải rửa.Thế là càng lạnh…Ây vậy mà chưa xong.Con xe lên một đoạn nữa lại đứng đơ.Nó như người hết hơi ấy.Hệt như chú ngựa non háu đá,quá sức nên nằm bẹp một chỗ mà thở.Đẩy thêm một chặp nữa…Anh em trong đoàn biết rẳng lỡ duyên.Chỉ còn cách bản 2km,cách đồn biên phòng 4km mà không lên được…




    Quyết định rất nhanh.Anh chị em quyết định mời bà con và cán bộ xuống điểm dừng của xe để nhận đồ.Uh thì coi như cả hai bên tìm đến nhau.Tìm đến nhau giữa mênh mông đá,núi,mây mù,và gió lạnh…


    Trong lúc chờ.Từ thanh niên đến người già,nam thanh nữ tú…khiên đồ,trải bạt,phân loại.Bảo hăng say đến mức quên rét thì chẳng phải,vừa làm vừa kêu oai oái,vừa rên hừ hừ là chuyện bình thường.Nhưng rên là việc của rên.Còn làm thì cứ làm.Một loáng đã xong.Cũng một loáng đã thấy bác cán bộ trên bản,anh phó đồn tới nơi.Các anh ấy đi xe máy.Gớm mà kết cái anh phó đồn.Đàn ông con zai,cán bộ biên phòng gì mà béo đẹp,trắng nõn,má đỏ hây hây…làm ai cũng khen mình với anh ấy như thể họ hàng.Đều béo baby,lùn quý phái.Uh thì họ hàng,ai đẹp cũng đều là họ hàng với nhau…













    Rồi bà con trên bản xuống…



    những ánh mắt thân thương,mộc mạc.Những con người lam lũ.Nhìn họ quần áo mỏng manh,nhìn mình no ấm đủ đường lại thấy cuộc sống thật chênh vênh…Hội mình hăng say,dân bản háo hức.Mấy anh cán bộ xã cũng giúp một tay,giúp ổn định trật tự cho bà con.Một sự háo hức và lộn xộn rất đáng yêu.Ai nấy đều thấy những gì mình gom góp,những gì bỏ ra thật ý nghĩa…
    Từng người từng người một lên nhận suất quà của mình.Thôi thì đủ cả.Từ quần áo,dầu ăn,mắm muối,gạo…Đủ cho một vài bữa ăn no no chắc bụng,nhưng đủ để lấp đầy hạnh phúc của người dân nơi đây,và đủ để những thành viên thấy ấm áp vô bờ.Không phải là những lí lẽ hay giọng văn giáo điều,chỉ những ai đến nơi này,thấy cái cảnh những anh dân tộc tay bắt mặt mừng,cảm ơn bằng mấy câu tiếng Kinh lơ lớ,và mời về nhà uống rượu mới thấy hết được niềm hạnh phúc…
























    Hệt như phiên chợ xả hàng dưới xuôi.Nhưng ở dưới xuôi,dân tình kì kèo,mặc cả,kén chọn,đắn đo…ồn ào và bực bội.Còn ở đây.Người ta tha hồ lựa chọn quần áo cho con cái,vợ chồng mình.Hay đơn giản là tít mắt với một món đồ chơi là lạ.Ngưới “mua” đem về niềm vui,già được bát canh,trẻ được manh áo mới.Người bán “bội thu” tiếng cười,hạnh phúc.Vô vàn khoảng khắc,và những bức ảnh đẹp,gìn giữ cho riêng mình…
    Chụp ảnh,chụp ảnh…chẳng phân biệt dân tộc vùng miền.Dân bản,và hội mình quây lại,tíu tít,rộn ràng một góc núi.Cười vang trên đỉnh cao mây mù,và cười thẳng vào cái rét 2 độC.Nó chỉ làm cho ai đó cảm cúm,hắt hơi.Chứ không thể ngăn trở hơi ấm tìm đến với nhau…
    Chia tay.Các anh cán bộ nói lời cảm ơn.Mời hội mình vào nghỉ ngơi,ăn uống.Nhưng “nhà mình” thương 2 em oto phải ở lại một mình,trong khi nó là “đứa” nhiều công sức nhất,vậy nên cả nhà quyết định đưa 2 em ấy cùng về thành phố nghỉ ngơi,hồi sức….Ai chả tiếc chẳng tới được đích.Nhưng cái gì hoàn hảo quá cũng chỉ là thứ mòng manh dễ vỡ.Lên được đến nơi rồi,có khi có cơ hội lần nữa chưa chắc đã đi.Một sự dang dở để lại tiếc nuối mới bền bỉ,để lại nhiều dấu ấn…Và biết đâu một ngày không xa,quân ta lại kéo lên trên ấy.Cao hơn.xa hơn…mạnh mẽ hơn!
    …………….

    Dài dòng quá không có lợi.Tôi chỉ kể lại 2/3 chặng đường đầu tiên mà thôi…Cái 1/3 của những tràng cười bất tận xin để sau.Mục đích chính hoàn thành,thì vui chơi-dù có là thế nào cũng vô cùng trọn vẹn.

    Tôi “hơi hơi lùn”…ai cũng trêu.Nhưng Napoleon cũng lùn đấy thôi.Mà ông ta đã từng nói:”đã đi,đã đến,đã thấy,và đã giành chiến thắng”…Tôi-20t-một thằng con trai hừng hực khí thế cũng đã đi,đã đến,đã thấy…nhưng có chiến thằng gì hay không…thì hãy để trái tim trả lời…

    Hà Giang ơi,hẹn gặp lại…

    report:trungkb_152
    Anh : HoNhun
    video:truongducngoc thực hiện
    Hình được đính kèm
    Lần sửa cuối bởi NTTV; 26-02-2012 lúc 07:58 AM Lý do: cập nhật ảnh

  2. The Following 12 Users Say Thank You to trungbk_512 For This Useful Post:

    1rouble (20-02-2012), cautuhiensy (01-03-2012), chuotbac (20-02-2012), HoNhun (20-02-2012), hunghnlab (21-02-2012), kungfu (20-02-2012), lopez (21-02-2012), Minh Giang (20-02-2012), nguyencoi (20-02-2012), quangmv (20-02-2012), Rongnho88 (21-02-2012), Vì Sao Khuya (27-02-2012)

  3. #2
    Avatar của chuotbac
    chuotbac đang ẩn Pen III
    Tham gia ngày
    Feb 2012
    Đến từ
    BN & HN
    Bài gửi
    7
    Đã được cảm ơn
    3 lần

    Mặc định Re: Hà Giang ký sự ...


    IMG_0094.JPG
    con nguoi thuc qua nho be'!

  4. #3
    Avatar của trungbk_512
    trungbk_512 đang ẩn Pen III
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Bài gửi
    136
    Đã được cảm ơn
    121 lần

    Mặc định Re: Hà Giang ký sự ...


    Ngày 19/12 là ngày vu vẻ,xả hơi của nhà mình...
    sáng sớm lại khốn khổ với ông Ngọc ngốc nghếch.Gớm.Lão ý gọi ầm làng nước là dậy...
    Lồm cồm dậy,tức mà ko dám mắng cho 1 trận.
    Thu xếp đồ,xuống xe chả thấy ai ngoài hai bác tài đang dọn xe...vắng tanh vắng ngắt.Chị em chắc còn đang mải chau chuốt,trùng tu di tích...

    Đành lặng lẽ theo anh Quang dê lững thững bát phố (tất nhiên là đi cũng cách xa xa kẻo người ta hiểu nhầm )...
    Hóa ra có phiên chợ.Mấy người đeo gùi đi tắt qua sân vận động...váy vung vẩy đúng chất người Mông.
    Yêu lắm cái hình ảnh một vài người lùa đàn dê ra chợ...cái không khí thôn quê,dân dã kinh khủng...
    Khẽ lại bắt chuyện một chị đẩy xe quần áo,hỏi giá cả,rồi huyên thuyên...Đói quá,rủ ông Quang kiếm gì bỏ bụng thì bị bà Đào gọi về.Rõ khổ...về đi em,mọi người đang chờ đây này.Thế là tới cổng chợ lại lững thững quay về.
    Quay về thì thấy xe vắng quá...1 tốp khác đi bộ ra chợ rồi.Lên oto,hóa ra oto cũng chỉ vòng ra chợ.Đúng là mua đường... :(( kinh nghiệm rút ra là đừng tin bà Đào hay ông Ngọc nói gì cả.Mang vạ vào thân...

    Vào chợ vui thế.Lượn vài vòng quyết định vào quán bún.Gọi bát bún thịt.Thơm!Nhìn đẹp mắt lắm.Nhìn người dân tộc ngồi cùng mình ăn ngon lành,nuốt nước miếng cũng đủ no rồi.

    Tham lam cho thìa ớt bột to lù lù.Gớm mà nó cay.Chảy cả nước mắt.Nhưng mà phê.Kể ra muốn phê thì phải khổ.Ông Ngọc ngồi cạnh mình cười sung sướng vì thằng em bị cay.Qủa báo,lúc bà Đào rót mắm vào bắt,chả hiểu thế nào nghe tiếng kêu cái "Tọp..."...quay sang thì chị Thảo với ông Ngọc quần áo đầy nước mắm.Còn bà Đào thì toét mồm ra cười trừ....Xấu hổ cực ý...phải giả vờ như không quen cái bà Đào để khỏi mang tiếng.Người trên này họ lại bảo:"tưởng người Kinh tnao "...thì có mà ê mặt.

    Xơi xong bát bún đường ai nấy đi...lượn chợ thích lắm.Lạ mắt tnao ấy.Các cô bán hàng người Mông trên này nhiều người duyên thế.Chị bán bún có nước da căng,cô bán khoai thì nụ cười tươi lắm.Đến cái ông không có mắt thẩm mỹ như ông Ngọc còn phải công nhận cơ mà...

    Lăng xăng khắp chợ.Lại chỗ một em bán xôi,đang chuẩn bị xới cho khách,ai ngờ bị mình chạy vào cầm bát xôi với cái đũa chụp ảnh.Chị ý chưa hiểu gì thì đã bảo:"mua xôi em đi anh" :))) nghĩ bụng:"nhà mình lần này đi,có bao nhiêu là xôi Đào,ak quên,xôi bà Đào làm,chả ăn hết nói gì xôi em..."
    Khốn khổ cái thân này.Gặp chị Hương lúc cái gùi của chị ý đầy ú ụ.Chị ý ngon ngọt,dụ dỗ tnao mà có chưa đầy 1 phút,cái gùi đã trên lưng mình.Lẽo đẽo theo chị như đứa con nít theo mẹ đi chợ phiên vậy.Mẹ mua bánh rán,rồi còn chia cho trẻ con.Mẹ mua cả bánh mỳ cho bố già Honhun nữa.Rồi 1 cái váy xòe.Nhìn mẹ xòe mà ko nhin được cười nữa... :)) vui riết rồi cũng tới lúc lò dò về xe.Mấy bác xe mình chỉ trỏ,tưởng mình thu hoạch nhiều lắm.Vẫy vẫy ra chiều đắc ý.Ai ngờ mình tót lên xe kia,rồi lắc đầu khốn khổ:"không phải đồ của em đâu"...

    Trưa...dừng ở quán ăn.Cũng vui riết.Bác Khoa khỏe khoắn-tài xế xe 0888 đói quá,chạy vào nhà chủ,đòi bắt ngay con gà làm thịt.Rau mua bao nhiêu trước đó,đem 1 ít ra làm để xơi.Chỉ thương con gà thôi.30p trước nó vẫn là con gà,30p sau nó là con khác mất rồi... :((( nhưng mà ngon.Tức lắm.Chả biết ai xơi mất cái phao câu.Chỉ có thể là bà Linh la liếm thôi.Bà ý sinh năm 85.Chị gì mà chả nhường em ún.Hức...tưởng nhà mình có mỗi bà Đào tranh ăn cái ý thôi,hóa ra ...

    Chiều.Lại ngủ.Nhưng có sức đú.Gớm mà vào vườn cam nó sướng làm sao.Ở đây mới thấy hết các khuôn mặt anh tài.Các anh con zai nhà mình là những con người khôn khéo,tinh tế...ví như anh Quân ấy.Nói thì diễn cảm,dễ nghe...hay như anh Quang dê,đứng dưới hứng cam tinh tế dã man.Ai như cái bà Đào với bà Huế (hình như thế)...thấy cây là máu "khỉ" trào lên.Trèo tót lên cái cây để mà hái lượm...Khổ.Chỉ nghe ngày xưa đàn ông săn bắt hái lượm,đàn bà buôn dưa.Bây giờ không khéo thời thế đổi khác...Bằng chứng thì để bác Honhun đưa ra hình ảnh,chỉ nói suông ko lột tả hết cái mạnh bạo của chị em...chỉ thương mấy cây cam,bị các nữ sơn tặc càn quét...

    Tối...khổ.Cứ khi mình ngủ là có điềm hay sao ấy.Đang thiu thiu ngủ thì nghe xe rộn rã.Hóa ra anh Quân đã nhanh tay nhanh mắt,mời một chị lỡ xe,lên xe mình.Gớm,có member mới,lại mem nữ,cũng xinh xinh...câu chuyện xôm tụ hẳn.Mình đang ngủ,mở toang cặp mắt nai nhìn.Trước mắt là 1 girl...bà ấy cũng trố mắt nhìn mình.2 ánh mắt đập nhau chan chát,rồi đau quá quay đi.Khổ.mình lạ quá,lại mới ngủ dậy,mắt chưa quen sáng nên cứ vô duyên thế đấy.Chị kia về sau thú nhận là:"khi nãy em soi chị kinh quá,làm chị giật mình"...chị này lên xe 1 phát là bác Khoa khỏe khoắn với anh Quân quăng quật mệt nhất.Bác tài thì cứ bắt bật đèn lên,rồi liếc qua gương chiếu hậu.Bác Quân ngồi ghế đầu,toàn vẹo cổ lại để ngó.Lão ý kêu oai oái vì bị cưới công...hehe.Lại còn ra vẻ thanh niên,bề trên,đòi xưng anh em...Ko dám lộ hết khuôn mặt đen nhẻm với cái đầu hoa râm.Lúc sau chị ý bảo sn 83,anh Quân sốc,và líu lưỡi...
    =))) vui lắm.Cả xe ầm ĩ,xôm tụ.Chém gió ác liệt.Chị kia cũng cười tít cả mắt.Hơi tiếc vì mấy bác 8x xe này mãi gần chót mới bắt sóng vs mình...cười toát cả mồ hôi.Đúng chất thanh niên....

    Cười và cười.Vui và vui...còn gì vui hơn cơ chứ!

  5. The Following 6 Users Say Thank You to trungbk_512 For This Useful Post:

    HoNhun (20-02-2012), hunghnlab (21-02-2012), lopez (21-02-2012), nguyencoi (20-02-2012), NTTV (21-02-2012), Rongnho88 (21-02-2012)

  6. #4
    quangmv đang ẩn Pen III
    Tham gia ngày
    Jan 2012
    Bài gửi
    19
    Đã được cảm ơn
    24 lần

    Mặc định Re: Hà Giang ký sự ...


    Ai đó chưa 1 lần đến hà giang ,chưa đi qua qua mã-pí-lèng thì mọi người phải hiểu rằng.. những gì bạn được nhìn qua ảnh khác phải đến 1000 lần ở bên ngoài :)) . Được đặt chân lên màu đất đỏ,màu đá xanh rêu, cái lạnh đến tê dại,mùi không khí mát lạnh,trong lành..hít 1 cái xuống đến tận họng =)) Đã lắm .. Quay đầu xe,mặc dù biết là sẽ được đi rong chơi trên đường về nhưng mà vẫn thấy hụt hẫng,vì sắp kết thúc chuyến đi rồi.Haizz tiếc thật.. Nếu mà ở được 1 tuần thì hay biết mấy.. :)).

  7. The Following 7 Users Say Thank You to quangmv For This Useful Post:

    HoNhun (20-02-2012), hunghnlab (21-02-2012), lopez (21-02-2012), nguyencoi (20-02-2012), NTTV (21-02-2012), Rongnho88 (21-02-2012), trungbk_512 (20-02-2012)

  8. #5
    Avatar của trungbk_512
    trungbk_512 đang ẩn Pen III
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Bài gửi
    136
    Đã được cảm ơn
    121 lần

    Mặc định Re: Hà Giang ký sự ...


    Quote Nguyên văn bởi quangmv Xem bài viết
    Ai đó chưa 1 lần đến hà giang ,chưa đi qua qua mã-pí-lèng thì mọi người phải hiểu rằng.. những gì bạn được nhìn qua ảnh khác phải đến 1000 lần ở bên ngoài :)) . Được đặt chân lên màu đất đỏ,màu đá xanh rêu, cái lạnh đến tê dại,mùi không khí mát lạnh,trong lành..hít 1 cái xuống đến tận họng =)) Đã lắm .. Quay đầu xe,mặc dù biết là sẽ được đi rong chơi trên đường về nhưng mà vẫn thấy hụt hẫng,vì sắp kết thúc chuyến đi rồi.Haizz tiếc thật.. Nếu mà ở được 1 tuần thì hay biết mấy.. :)).
    chả phải tiếc đâu anh.
    đời người là những chuyến đi.Ko lần này thì lần khác,ko nơi này thì nơi khác...

    anh Honhun ơi,anh chèn ảnh vào bài viết giùm e với,e làm nó cứ đơ đơ sao ấy.Nhìn toàn chữ đã ngại đọc rồi! :(

  9. #6
    quangvan216 đang ẩn Pen III
    Tham gia ngày
    Feb 2012
    Bài gửi
    3
    Đã được cảm ơn
    6 lần

    Mặc định Re: Hà Giang ký sự ...


    Biết thêm Trung là 1 cây bút tài năng nữa rồi đấy :D Like-Like

  10. #7
    Avatar của HoNhun
    HoNhun đang online Core i5
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gửi
    1.626
    Đã được cảm ơn
    1.381 lần

    Mặc định Re: Hà Giang ký sự ...


    Quote Nguyên văn bởi trungbk_512 Xem bài viết
    chả phải tiếc đâu anh.
    đời người là những chuyến đi.Ko lần này thì lần khác,ko nơi này thì nơi khác...

    anh Honhun ơi,anh chèn ảnh vào bài viết giùm e với,e làm nó cứ đơ đơ sao ấy.Nhìn toàn chữ đã ngại đọc rồi! :(
    OK, girl à quên OK man
    My Flickr

    Chụp đi em!
    Chụp đi mà nhớ mãi
    Quê hương ta một dải
    Từ đất mũi Cà Mau
    Đến địa đầu Móng Cái



  11. #8
    Avatar của nguyencoi
    nguyencoi đang ẩn …♡... NTTV …♡...
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gửi
    2.979
    Đã được cảm ơn
    907 lần

    Mặc định Re: Hà Giang ký sự ...


    Đang định đi ngủ rồi đọc bài viết của "Giàng A Trung " chị hết buồn ngủ luôn giờ k thể nào ngủ được ... chắc phải ngày mai sẽ có clip nộp cho bà con dân bản ở nhà xem

  12. #9
    Avatar của hunghnlab
    hunghnlab đang ẩn Core i7
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    3.129
    Đã được cảm ơn
    695 lần

    Mặc định Re: Hà Giang ký sự ...


    Hành trình Những trái tim Việt lên Hà Giang - những cung đường khg phải ai cũng có thể đi


    Laptop Brandnew 100% nhập USA
    * Tặng ngay 30$/1 điểm chết màn hình
    * Được trả lại máy trong 12 tháng nếu là hàng Refurbished (hàng loại 2)
    * Tặng thêm 06 tháng bảo hành cho dòng máy thinkpad


    hanoilab.com.vn
    141 phố Vọng - Hai Bà Trưng - Hà Nội

    saigonlab.com.vn 28c Phạm Viết Chánh - Bình Thạnh - HCM
    YM: hanoilab_sup --- Tel : 0936 5151 53

  13. The Following 8 Users Say Thank You to hunghnlab For This Useful Post:

    cautuhiensy (01-03-2012), HoNhun (21-02-2012), Ketui0922 (29-02-2012), lopez (21-02-2012), nguyencoi (21-02-2012), NTTV (21-02-2012), quangmv (21-02-2012), trungbk_512 (21-02-2012)

  14. #10
    truongducngoc đang ẩn Pen III
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    13
    Đã được cảm ơn
    22 lần

    Mặc định Re: Hà Giang ký sự ...


    Bài viết hay. Trong cái mặt thằng em nó béo quay cứ tưởng chỉ biết ăn và chém gió thế mà biết bài hay phết

  15. The Following User Says Thank You to truongducngoc For This Useful Post:

    trungbk_512 (21-02-2012)

Từ khóa tìm kiếm

thanh pho ha giang

kí sự hà giang

nhung trai tm viet chuyen di ha giang

nhung trai tim viet dot 23 ha giang

ký sự hà giang

Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 56
    Bài cuối: 26-02-2012, 10:20 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài cuối: 19-02-2012, 10:16 PM
  3. Tết Trung Thu - Tại Cai Lậy - Tiền Giang
    By sucsongtiengiang in forum Chuyện trong nhà - Ngoài ngõ
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 17-12-2011, 10:24 AM
  4. Trả lời: 0
    Bài cuối: 14-12-2011, 04:00 PM

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình